Home / Tin tức / Tin hiệp hội / Học võ là vi phạm Y Đức?

Học võ là vi phạm Y Đức?

Trong lúc bế tắc trước nạn bạo hành nhân viên y tế, mỗi đơn vị, mỗi cá nhân buộc phải chọn cho mình một cách để tự bảo vệ riêng, trang bị võ thuật cho bác sỹ và nhân viên y tế ở BVĐK Hùng Vương (Phú Thọ) là một biện pháp đã được dư luận xã hội quan tâm và nhiều lần nhắc đến, đã mang lại nhiều hiệu quả ngay tại BV này.
Gần đây, mà hình như cũng không phải gần đây, đã nhiều năm nay rồi ở khắp mọi nơi, thành thị, nông thôn, vùng xâu vùng xa,… cứ ở đâu có bệnh viện, có bác sỹ, có bệnh nhân là ở đó có bạo hành y tế. Thật đáng buồn, đáng sợ, đáng lên án lắm thay!  Nước mắt, máu của bác sỹ đã nhiều lần đổ xuống và nhuộm đỏ. Những trang bệnh án, nhân phẩm, sức khỏe và cả tính mạng của bác sỹ đã nhiều lần bị ngay chính bệnh nhân hoặc thân nhân của bệnh nhân tước đoạt!

Có lẽ chưa bao giờ chúng ta, những người thầy thuốc, những chiến sỹ thầm lặng, những thiên thần áo trắng, những khắc tinh của thần chết, những người đang sống để làm cái nghề mà người ta gọi là nghề cao quý… lại sống trong cảnh hoang mang lo sợ như lúc này. Bất lực! Thực sự là chúng ta đang bất lực, ở miền Nam xa xôi, Bác sỹ Võ Xuân Sơn – người mà mỗi khi nhắc tới, không ít thầy thuốc trong và ngoài nước phải kính nể, họ kính nể ông không phải chỉ vì ông giỏi chuyên môn mà nhiều năm nay ông đã chiến đấu, chiến đấu không mệt mỏi để kêu gọi mọi người siết chặt vòng tay, tạo sức mạnh để chống lại bạo hành y tế, nhưng rốt cuộc trên trang facebook của mình ông cũng bày tỏ sự chán nản và… bất lực. Vâng, chúng ta bất lực còn vì nhiều lý do khác nữa, còn nhớ hồi năm ngoái một nữ bác sỹ ở bệnh viện 115  trong ca trực đã bị một “Doanh nhân thành đạt” vô cớ hành hung, một cuộc điều tra “Đúng quy trình” đã  được thực hiện và cuối cùng vị Doanh nhân thừa tiền  nhưng thiếu văn hóa ấy hình như đã bị phạt mất mấy triệu đồng…? và gần đây ở một tỉnh miền núi phía bắc, một sỹ quan quân Y  đã tung trưởng hành hung chính đồng nghiệp của mình, gần một tháng đã trôi qua mà chúng ta không hề biết vị sỹ quân quân y kia đã được xử lý “Đúng quy trình hay chưa?”. Việc nọ nối tiếp việc kia, sau mỗi vụ bào hành là một vài bài báo, một vài sự bức xúc nhưng cũng có cả sự im lặng nữa và cuối cùng tất cả lại rơi vào quên lãng. Liệu có khó hiểu không khi mà nạn bạo hành vẫn tiếp diễn, ngày càng trở nên phức tạp và nghiêm trọng hơn?

Theo tôi thì không, hoàn toàn không, bởi lẽ chỉ lên án, chỉ dậy sóng, chỉ bức xúc, uất ức không thôi thì sẽ không bao giờ là đủ và không bao giờ có thể ngăn chặn được những hành động vô lương tâm, coi thường đạo lý và chà đạp lên pháp luật đó được, đánh bác sỹ xong vẫn ung dung với danh hiệu Doanh nhân thành đạt, hành hung đồng nghiệp xong vẫn đường hoàng là sỹ quan quân y. Hàng chục vụ bạo hành khắp nơi trên cả nước khiến cả ngành y rúng động, căm phẫn và mong ngóng chờ đợi nhưng rốt cuộc không biết kết cục là kẻ thủ ác đã và sẽ bị xử lý như thế nào? Pháp luật đã vào cuộc nhung hình như chưa thỏa đáng, chưa đủ mạnh, một số nơi, một số việc, việc xử lý chưa thật sự nghiêm minh.

Trong lúc bế tắc ấy, mỗi đơn vị, mỗi cá nhân buộc phải chọn cho mình một cách để tự bảo vệ riêng, trang bị võ thuật cho bác sỹ và nhân viên y tế ở BVĐK Hùng Vương (Phú Thọ) là một biện pháp đã được dư luận xã hội quan tâm và nhiều lần nhắc đến. khen, chê, đồng tình, phản đối cũng là lẽ thường, nó hoàn toàn phụ thuộc vào suy nghĩ và cách nhìn nhận của mỗi người khác nhau, là người trong cuộc chúng tôi không tranh luận, đúng hay là sai, chỉ biết rằng chúng tôi đã làm, đang làm và sẽ làm như thế, vì học võ không phải để đánh nhau, học võ là học cái Đạo làm người, võ đạo là một phạm trù quá phong phú và rộng lớn, những kẻ tầm thường thì không thể hiểu, những kẻ đớn hè